Giỏ hàng

Chez Fifi: Nhà hàng Pháp nhỏ bé đang khiến Upper East Side trở nên “thời thượng”?

Phòng ăn lãng mạn của Chez Fifi rất ấm cúng, chỉ có 12 bàn. Ảnh: Yuvraj Khanna
 
Từ vùng đất ẩm thực “cằn cỗi” đến điểm đến mới của giới sành ăn
Anthony Bourdain từng gọi Upper East Side của Manhattan là “vùng đất hoang về ẩm thực” – lời nhận định gai góc từ chính người từng sẵn sàng ăn mọi thứ, ở mọi nơi. Dù sinh sống tại khu East 87th Street, Bourdain dường như vẫn không tìm được lý do để yêu thích ẩm thực nơi đây.
 
Tuy nhận định đó có phần phiến diện, nhưng không thể phủ nhận rằng Upper East Side từ lâu đã gắn liền với hình ảnh của những cư dân thượng lưu kín đáo – không phải kiểu giàu khoe khoang mà là những người giàu đến mức không cần thể hiện. Giới thượng lưu như vậy thường không hào hứng với các xu hướng mới, đặc biệt là về ẩm thực. Khu nhà ở đắt đỏ, gu ẩm thực bảo thủ và tâm lý không muốn “mở cửa” cho đám đông khiến khu vực này vắng bóng những nhà hàng mang tính đột phá.
 
Vậy mà Chez Fifi – nhà hàng Pháp nhỏ nằm kín đáo dưới tầng trệt của một căn nhà kiểu Ý trên phố 70s yên tĩnh – đã đảo lộn tất cả. Nơi đây không chỉ thu hút thực khách từ khắp Manhattan mà còn trở thành một trong những địa chỉ “khó đặt bàn” nhất thành phố kể từ khi khai trương vào tháng 12/2024.
 
Khi sự giản dị tạo nên đẳng cấp
Chez Fifi là thành viên của làn sóng bistro kiểu Paris đang trỗi dậy tại New York, bên cạnh Le Chêne, Zimmi’s ở West Village hay Le Veau d’Or ngay phía nam Upper East Side. Dù từ bên ngoài, nhà hàng có vẻ kín đáo với rèm mờ che kín cửa sổ, nhưng bên trong là không gian ấm cúng với tường gỗ nâu, đèn gắn tường xếp ly, gối nhỏ, chỉ 12 bàn – vừa đủ để tạo sự riêng tư và cũng lý giải vì sao việc đặt bàn trở nên gần như bất khả thi.
 
Khi bước vào, thực khách được chào đón như khách quen. Chez Fifi tuy là “điểm nóng” của giới sành ăn, nhưng vẫn giữ khát vọng trở thành một nhà hàng “dành cho hàng xóm”.
 
Thực đơn ở đây tập trung vào những gì đơn giản mà tinh tế. Khởi đầu là một lát bánh mì baguette từ tiệm Le Fournil ở East Village, được phục vụ nóng hổi cùng củ cải giòn và bơ Rodolphe le Meunier – loại bơ thủ công hảo hạng của Pháp, đậm vị và giàu hương ngô nổ. Kết thúc bữa ăn có thể là mousse sô-cô-la đen sâu lắng, hoặc crème brûlée nông đến mức lớp caramel giòn nhiều hơn cả lớp kem bên dưới.
 
Đầu bếp Zack Zeidman, từng đứng bếp tại Altro Paradiso ở SoHo, mang tới Chez Fifi phong cách “nguyên liệu tốt – tỷ lệ chuẩn”. Món salad endive với phô mai xanh, óc chó, táo được nâng cấp bằng vài quả chà là ngọt dịu như kẹo. Mỗi ngày luôn có món trứng tráng đặc biệt – lần đầu tôi ăn là trứng tráng tôm đỏ Royal Red, vừa đủ để giữ phần giữa còn hơi sống và giòn. Nhưng lần sau, món ăn bị “quá tay” khi thêm uni Nhật Bản – vốn ngon riêng lẻ nhưng lại khiến trứng ướt át và mất cân đối.
 
Khi sự xa xỉ trở thành gánh nặng
Không ít món ăn tại Chez Fifi bị “gắn thêm” những nguyên liệu đắt đỏ không cần thiết. Ví dụ như cá ngừ vây xanh chất lượng cao, chỉ cần muối biển, dầu citron và ít xì dầu trắng nhẹ vị cũng đã trọn vẹn – nhưng lại bị rải thêm trứng cá muối một cách thừa thãi. Cơm kem nấm morel được thêm nấm truffle mà không để lại nhiều ấn tượng. Món gà quay ngon ngọt, thoa mỡ vịt, bị “gắn” thêm vài miếng gan ngỗng nhạt nhẽo – chi tiết duy nhất có thể biện minh cho giá 78 USD.
 
Hai anh em David và Joshua Foulquier – cũng là chủ nhà hàng Sushi Noz gần đó (nơi thực đơn omakase giá 550 USD) – đã mở Chez Fifi để tưởng nhớ mẹ mình, bà Firouzeh Foulquier, gọi thân mật là Fifi. Thập niên 1970, gia đình bà từng chạy khỏi Iran, sau đó định cư tại Park Avenue, cách nhà hàng ba dãy phố. Biển hiệu “Bistrot de Fifi” trong phòng ăn chính là món đồ từng treo trong bếp của bà, cùng với chân đèn, đĩa CD nhạc jazz và Dean Martin từng được bà cất dưới giường.
 
Món gà quay ở đây, theo lời kể, được nấu theo công thức của bà Fifi (không có gan ngỗng). Món khoai tây “pommes Fifi” được luộc rồi chiên vàng bằng bơ lắng, giòn bên ngoài, tơi mềm bên trong – xứng đáng để ăn như một lời tri ân.
 
Giữa “neighborhood restaurant” và “chốn của người đặc biệt”
Món steak frites sử dụng thịt thăn nội (filet mignon), mềm mại hơn so với miếng hanger steak cứng đầu nhưng đầy cá tính tại Le Veau d’Or. Nước sốt au poivre bùng vị với Cognac cháy, kem đặc và một chút Dijon cay nồng. Tuy nhiên, món cá Dover sole có lúc lại quá mặn – đáng tiếc vì giá tới 105 USD, thậm chí có lúc lên đến 148 USD cho cá lớn.
 
Vậy ai là “hàng xóm” của Chez Fifi? Có đêm là những vị khách lớn tuổi điềm tĩnh với chiếc đồng hồ Patek Philippe ẩn dưới tay áo sơ mi sờn chỉ. Có đêm là các cặp đôi trẻ, ăn mặc thời thượng, hào hứng tận hưởng vai “nhân vật chính”.
 
Dịch vụ tại đây mang đậm tính cá nhân, đôi lúc còn có cả lời pha trò từ nhân viên dọn bàn. Tuy nhiên, ranh giới giữa thân thiện và khắt khe đôi khi vẫn mơ hồ. Một lần, tôi được mời trở lại thưởng thức tại lounge trên lầu – nơi “không cần đặt bàn”. Nhưng khi tới, tất cả bàn đều gắn biển “đã đặt”, và tôi chỉ được mời uống tại quầy bar.
 
Cuối cùng, sau chút thương lượng, chúng tôi được ngồi với điều kiện chỉ gọi món khai vị và rời đi sau một tiếng. Không khí dần ấm lại. Nhân viên cười vui khi cố gắng xếp các đĩa nhỏ lên bàn chật hẹp. Tôi không ngừng xem đồng hồ, vừa ăn frites vừa canh giờ, cho đến khi một người phục vụ cúi xuống và nói:
 
“Thật ra tôi không quan tâm lắm đến việc lấy lại bàn đâu. Cứ ngồi thoải mái nhé.”
 
shared via nytimes,
 

Bình luận

This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply.
Bình luận của bạn sẽ được duyệt trước khi đăng lên