Công ty mang thai hộ cam kết “tiền của bạn an toàn” rồi bỗng dưng biến mất
16/12/25
Từ khi ngoài 30 tuổi, Micah Nerio đã biết rằng mình muốn làm cha, kể cả khi không có bạn đời. Anh dành gần một thập kỷ tiết kiệm để theo đuổi con đường mang thai hộ – một hành trình tốn kém, phức tạp và đòi hỏi niềm tin tuyệt đối. Anh tạo phôi từ tinh trùng của mình và trứng hiến tặng, rồi tìm một người phụ nữ sẵn sàng mang thai giúp.
Giờ đây, ở tuổi 40, đứa con của Nerio sắp chào đời vào tháng tới. Nhưng giấc mơ làm cha ấy đang bị phủ bóng bởi một cú sốc tài chính nghiệt ngã.
Từ năm 2022, Nerio đã chuyển hơn 118.000 USD cho Surro Connections – công ty mang thai hộ tại Portland, Oregon, nơi kết nối anh với người mang thai. Khoản tiền này được nói là dùng để chi trả viện phí, tiền bồi dưỡng hằng tháng và các chi phí phát sinh cho đến khi thai kỳ kết thúc.
Thế nhưng, thứ Sáu tuần qua, khoảng 1/3 số tiền đó – 44.000 USD – bỗng dưng “bốc hơi”.
Surro Connections đột ngột đóng cửa, không một lời cảnh báo. Nerio chỉ nhận được một email ngắn ngủi, thông báo rằng công ty “không còn khả năng” hoàn trả tiền cho khách hàng. Số tiền còn lại trong tài khoản – vốn được dành để thanh toán các chi phí cuối cùng cho người mang thai – coi như mất trắng.
Nerio nói: “Tôi đã tin người khác, đã làm việc cật lực vì điều này. Cảm giác như bị đấm thẳng vào bụng.”
Từ công ty uy tín thành đống đổ nát
Trong suốt 13 năm hoạt động, Surro Connections từng được xem là một agency mang thai hộ có uy tín, phục vụ khách hàng từ khắp nơi trên thế giới. Nay, hàng chục gia đình cho biết họ đã mất từ vài chục nghìn đến hơn 80.000 USD – trong khi các ca mang thai vẫn đang diễn ra.
Nhiều khách hàng và nhân viên cho biết Megan Hall-Greenberg, người sáng lập kiêm chủ tịch công ty, đột nhiên “biến mất” trong tuần qua. Hồ sơ tòa án cho thấy bà đang đối mặt với nhiều vụ kiện liên quan đến nợ thẻ tín dụng và các khoản vay chưa thanh toán. Ước tính, Surro có thể đang giữ hàng triệu USD tiền của khách hàng, nhưng chỉ mua bảo hiểm trách nhiệm ở mức 100.000 USD.
Bà Hall-Greenberg không phản hồi các yêu cầu bình luận.
Jeff Manassero nói: “Bạn có thể dự trù cho những rủi ro như người mang thai đổi ý. Nhưng không ai dự trù cho gian lận.”
Manassero và chồng, Andrew Garvin, ước tính họ còn khoảng 20.000 USD trong tài khoản Surro. Người mang thai của họ hiện đã bước sang tháng thứ tám.
Những gia đình hoảng loạn chạy đua với thời gian
Tờ The New York Times phỏng vấn bảy gia đình cho biết mỗi người mất từ 20.000–81.000 USD. Họ miêu tả cảnh chạy vạy vay tiền từ người thân, rút các khoản tiết kiệm dài hạn, chỉ để đảm bảo người mang thai tiếp tục được chi trả đúng hạn.
Corinne Mathiopoulos, điều phối viên chương trình mang thai hộ của Surro, nói rằng bà lo ngại điều gì sẽ xảy ra nếu các gia đình không còn khả năng chi trả.
Bà nói: “Tiền đã bị lấy hết. Vậy họ sẽ lấy đâu ra tiền để tiếp tục?”
Bản thân Mathiopoulos cũng không được báo trước về việc công ty đóng cửa và chưa nhận lương tháng cuối.
Emily Potts, 30 tuổi, người mang thai hộ ở Medford, Oregon, bắt đầu nghi ngờ có chuyện không ổn khi khoản thanh toán gần 6.000 USD vào đầu tháng 12 không đến. Vài ngày sau, luật sư của cô gọi điện hỏi liệu cô có biết gì về rắc rối tài chính của Surro hay không.
Potts nói: “Tôi hoảng loạn ngay lập tức.”
Gia đình nhờ cô mang thai đã vội vàng lập một tài khoản mới để thanh toán trực tiếp cho cô.
Cô nói: “Tôi biết ơn vì họ còn có khả năng xoay xở. Nhưng không phải người mang thai nào cũng may mắn như vậy.”
Ngành công nghiệp gần như không được quản lý
Tại Mỹ hiện có ít nhất 180 công ty mang thai hộ. Các agency thường thu phí để kết nối gia đình với người mang thai, và đóng vai trò điều phối việc thanh toán bồi dưỡng, chi phí y tế, đi lại, chăm sóc thai kỳ.
Thế nhưng, ngành này gần như không có sự giám sát chặt chẽ từ chính phủ. Khách hàng chủ yếu dựa vào truyền miệng, đánh giá trực tuyến và chính lời cam kết của công ty để lựa chọn.
Surro không phải trường hợp duy nhất. Tháng 6/2024, hàng chục gia đình đã kiện một công ty tài chính chuyên tài trợ mang thai hộ, cáo buộc chủ doanh nghiệp chiếm đoạt hàng triệu USD.
Ông Ron Poole-Dayan, Chủ tịch tổ chức phi lợi nhuận Men Having Babies, nói: “Đây là lĩnh vực chứa rất nhiều thiện chí, nhưng cũng không thiếu ‘quả táo thối’. Mọi người bước vào đây trong trạng thái cực kỳ dễ tổn thương.”
Tổ chức của ông hiện đang hỗ trợ 46 cặp đôi bị ảnh hưởng bởi vụ Surro và tìm cách cung cấp viện trợ tài chính khẩn cấp để người mang thai không bị bỏ rơi.
Khi “escrow” không còn là escrow
Nhiều gia đình chọn Surro vì công ty đã hoạt động hơn một thập kỷ, quy mô vừa phải và có vẻ chăm sóc khách hàng sát sao. Cá nhân bà Hall-Greenberg từng mang thai hộ ba lần trước khi thành lập công ty năm 2011, khiến nhiều người tin tưởng.
Nhưng Surro vận hành theo cách khác thường.
Thông thường, tiền của khách hàng được gửi vào tài khoản ký quỹ (escrow) do bên thứ ba độc lập quản lý. Điều này nhằm bảo đảm tiền chỉ được chi đúng mục đích.
Surro lại khuyến khích khách hàng gửi tiền trực tiếp cho công ty.
Khi khách hàng hỏi về rủi ro, bà Hall-Greenberg trấn an rằng tiền được giữ riêng trong các ngân hàng được bảo hiểm FDIC.
Thực tế, theo hồ sơ chuyển tiền mà The Times xem xét, nhiều khách hàng trên khắp thế giới đều chuyển tiền vào cùng một tài khoản Wells Fargo gần nhà riêng của bà Hall-Greenberg.
Một khách hàng từng đùa rằng bà có thể “mua quà Giáng sinh cho con bằng tiền escrow của tôi”. Bà trả lời: “Anh không nên biết điều đó.”
Dấu hiệu khủng hoảng tài chính
Ngay trước Lễ Tạ Ơn, thẻ tín dụng của công ty liên tục bị từ chối khi nhân viên cố thanh toán các dịch vụ y tế. Một số hóa đơn bị chuyển sang công ty thu nợ.
American Express đã thắng hai vụ kiện chống lại bà Hall-Greenberg trong năm nay. Tháng 9, bà ký hợp đồng vay khẩn cấp 15.000 USD, cam kết trả bằng doanh thu tương lai, nhưng bị kiện chỉ ba tuần sau vì không trả được nợ.
Tháng 11, một khách hàng cũ yêu cầu hoàn lại 39.000 USD còn dư trong tài khoản sau khi quyết định không tiếp tục mang thai hộ. Bà Hall-Greenberg xin đừng báo cảnh sát và hứa trả góp. Bà chỉ trả được một lần rồi dừng hẳn.
Giấc mơ làm cha và cái giá của niềm tin
Cuối tuần qua, Micah Nerio bắt đầu làm việc với một agency khác. Anh vẫn háo hức chờ ngày con chào đời, nhưng cảm giác bị phản bội thì chưa nguôi.
Anh sẽ phải rút tiền tiết kiệm để bù khoản thiếu hụt.
Anh nói: “Ban đêm tôi cứ nằm nhìn trần nhà và tự hỏi: 44.000 USD thực sự đã mất rồi sao? Có lẽ khi bế con trên tay, nỗi đau này sẽ dịu đi một chút.”
Nhưng với nhiều gia đình khác, câu hỏi vẫn treo lơ lửng: trong một ngành công nghiệp dựa gần như hoàn toàn vào niềm tin, ai sẽ chịu trách nhiệm khi niềm tin đó sụp đổ?
shared via nytimes,



