Bình minh ở Bogotá, những đoàn xe đạp bắt đầu chuyển bánh
04/08/25
Những chuyến “tàu” đạp xe trước khi thành phố thức giấc
Một giờ trước khi mặt trời ló rạng trên bầu trời Bogotá, khi mà công việc thường nhật chưa bắt đầu và các con phố còn chưa bị ô nhiễm bởi xe cộ và khói bụi, Carolina Sarmiento - nữ kế toán 32 tuổi đã đạp chiếc xe đua của mình lao vào màn đêm lạnh giá.
Cô nhập đoàn với một nhóm người đang tiếp tục đón thêm các tay đua khác dọc theo tuyến đường cao tốc hướng về dãy núi phía đông thành phố. “Hẳn là phải rất yêu bộ môn đạp xe mới có thể dậy sớm đến vậy, lại còn trời lạnh thế này,” cô cười nói.
Thật vậy, có rất nhiều người như cô. Tại Bogotá - thành phố ở độ cao 2.600m so với mực nước biển, không khí quanh năm mát mẻ và đặc biệt buốt giá vào buổi sớm. Nhưng vào 5 giờ 30 sáng, đã có hơn 100 tay đua trong trang phục thể thao tụ tập ở chân núi Monserrate để cùng khởi hành chinh phục chặng leo núi dài 9,5km, độ cao tăng 550m.
Tại thủ đô của Colombia - một đất nước có văn hóa đạp xe lâu đời - những buổi đạp xe nhóm vào lúc tinh mơ đang trở thành xu hướng trong giới yêu thể thao, đặc biệt là giới trí thức và doanh nhân muốn tranh thủ vận động trước khi bắt đầu một ngày làm việc. Những buổi đạp xe nhóm cũng tạo cảm giác an toàn hơn, giữa bối cảnh tội phạm gia tăng khiến nhiều người lo lắng khi đạp xe một mình.
Động lực, an toàn và cộng đồng
Một trong những nhóm đạp xe nổi tiếng là El Tren del Verjón - “Chuyến tàu đến Verjón” tập hợp mỗi tuần hai lần để chinh phục đỉnh Alto el Verjón. Đạp xe theo nhóm không chỉ giúp các tay đua cảm thấy an toàn hơn mà còn tiếp thêm động lực để chinh phục những cung đường dốc cao ngất ngưởng trong dãy Andes.
Những “chuyến tàu” này thường quy tụ hàng chục đến hàng trăm người - phần lớn là nam giới và có thể đạt tốc độ tới 56km/h. Thông tin về thời gian và địa điểm khởi hành được đăng công khai trên mạng xã hội, tạo điều kiện cho bất cứ ai cũng có thể tham gia. Dần dà, các thành viên trở nên thân thiết như bạn bè lâu năm.
Tại chân núi Monserrate sáng hôm ấy, trong làn ánh đèn hậu nhấp nháy và những đôi chân cơ bắp, Juan Carlos Ochoa - nhân viên bán hàng 53 tuổi hồ hởi chuẩn bị xuất phát. “Tôi thích cảm giác adrenaline khi đạp cùng nhiều người,” anh chia sẻ. “Nhiều người trong số họ nhanh hơn tôi, điều đó khiến tôi phải cố gắng hơn.”
Đạp xe - niềm tự hào và động lực quốc gia
Tại Colombia, đạp xe đường trường từ lâu đã là môn thể thao phổ biến, chỉ xếp sau bóng đá. Nhưng trong thập kỷ qua, bộ môn này chứng kiến sự bùng nổ mạnh mẽ khi nhiều tay đua Colombia liên tiếp giành vị trí cao tại giải Tour de France. Theo nhà nhân học thể thao Kevin Daniel Rozo tại Bogotá, sự vươn lên của các tay đua này giúp người dân cảm thấy tự hào về quốc gia của mình.
“Đặc biệt là sau thời kỳ đỉnh điểm của nạn buôn bán ma túy những năm 1980, hình ảnh tích cực từ thể thao như đạp xe trở thành nền tảng quan trọng để xây dựng bản sắc quốc gia,” ông Rozo nhận định.
Trên cung đường leo núi, khi ánh sáng đầu tiên bắt đầu rọi qua các sườn đồi, các tay đua tiến dần từng mét lên đỉnh Verjón. Phần lớn họ đạp xe để rèn luyện sức khỏe trước giờ làm việc, nhưng cũng bởi vì văn hóa “chớp lấy ngày mới” đã ăn sâu trong đời sống người Colombia. Một báo cáo của Tổ chức Hợp tác và Phát triển Kinh tế (OECD) năm 2023 thậm chí còn xếp Colombia là quốc gia có dân số thức dậy sớm nhất thế giới.
“Không hẳn vì chúng tôi thích dậy sớm, mà bởi vì nếu không thì sẽ không còn thời gian,” Juan David Quitian đồng sáng lập nhóm El Tren del Verjón giải thích.
Hành trình hồi phục và chữa lành
Để bảo đảm an toàn cho các đoàn đạp xe, cảnh sát được bố trí chốt chặn tại những khúc cua quan trọng, kèm theo hai sĩ quan tuần tra bằng mô tô - một nỗ lực nhằm đối phó với tình trạng cướp xe đạp đang gia tăng ở Bogotá.
Ruben Darío Peña - tài xế xe tải 44 tuổi chia sẻ anh chỉ sử dụng chiếc xe đạp khung nhôm bình dân khi đạp một mình, còn chiếc xe sườn carbon đắt tiền được dành riêng cho những ngày đạp cùng nhóm.
Anh Peña bắt đầu đạp xe từ năm 2021 để cải thiện sức khỏe sau năm đầu tiên đại dịch hoành hành. Kết quả: anh giảm hơn 13kg, bỏ thuốc lá và gần như ngừng hẳn rượu. “Tôi từng có vấn đề nghiện rượu, và thay ly bia bằng chiếc xe đạp là cách tôi học cách yêu bản thân,” anh nói.
Carolina Sarmiento - nữ kế toán bắt đầu đạp xe từ năm 2021, để đối phó với chứng trầm cảm. Theo lời khuyên của bác sĩ tâm lý, cô bắt đầu đạp xe vào một ngày Chủ nhật, rồi dần dần hòa mình vào cộng đồng đạp xe vốn đa phần là nam giới. Giờ đây, cô đạp xe 4 buổi sáng mỗi tuần.
Trên cung đường hướng lên đỉnh, cô tận hưởng mùi hương của rừng bạch đàn dọc sườn núi. Giữa những nhịp thở sâu, cô lắng nghe tiếng chim ruồi và gõ kiến vang lên giữa rừng cây.
Sau 49 phút đạp xe liên tục, cô Sarmiento cán đích tại đỉnh đồi Verjón, được chào đón bằng những cái đập tay từ hơn chục người bạn đồng hành. Mọi người quây quần thưởng thức cà phê, trà mía nóng, bánh phô mai và kẹo guava – một loại mứt trái cây đặc sản của Colombia.
“Tôi không còn nghĩ ngợi quá nhiều nữa,” cô chia sẻ. “Trên chiếc xe đạp, tôi cảm thấy bình yên.”
shared via nytimes,



