Sức hút bền lâu của John F. Kennedy Jr.
12/08/25
![]() |
| John F. Kennedy Jr. và Carolyn Bessette-Kennedy đến lễ khai trương cửa hàng Saks Fifth Avenue ở San Francisco năm 1997 |
Một bộ phim tài liệu của CNN và loạt phim sắp ra mắt của Ryan Murphy đang khơi lại hình ảnh người con trai nổi tiếng nhất nước Mỹ - nhân vật vẫn như bị đóng khung trong thập niên 1990.
Hồi ức từ những góc phố New York
Bên ngoài chi nhánh chính của Thư viện Công cộng New York, một ban nhạc jazz đang chơi bản “It Wasn’t Me” của Shaggy - ca khúc kể chuyện bị bắt quả tang ngoại tình - trước một nhóm khán giả gồm các cụ bà và trẻ nhỏ say sưa lắng nghe. Khung cảnh như đưa mọi người trở lại năm 2000, nhưng thực tế không phải vậy. Trên bậc thềm đá cẩm thạch, một influencer đang tạo dáng trong chiếc váy vải tweed hồng của Tuckernuck lấy cảm hứng từ Jacqueline Bouvier Kennedy Onassis.
Bên trong phòng đọc chính, một thủ thư đặt mạnh lên quầy sáu tập sách bìa cứng - chứa gần như toàn bộ số báo của tạp chí George, một ấn phẩm sang trọng nhưng giờ đây phần lớn đã bị lãng quên. Ra đời trong bối cảnh lưỡng đảng Mỹ bắt đầu suy giảm sự hợp tác, George tìm cách kết hợp hào quang của thời trang với chính trị.
George là dự án đầy lạc quan của một người đàn ông luôn sống trong ánh đèn truyền thông, từ thuở thơ ấu ở Nhà Trắng cho tới khi qua đời đột ngột. Không có vị trí trưng bày cố định, những tập báo này vừa được chuyển về từ kho lưu trữ ở Princeton, New Jersey.
Từ tạp chí “George” đến biểu tượng văn hóa
Ấn bản George nguyên gốc - chứ không phải phiên bản liên quan QAnon xuất hiện gần đây từng gây chú ý với loạt bìa táo bạo: Cindy Crawford trong bộ trang phục cách mạng để lộ eo thon; Barbra Streisand hóa thân thành Betsy Ross; Harrison Ford nghiêm trang trong hình ảnh Abraham Lincoln; và Drew Barrymore vào vai Marilyn Monroe hát “Happy Birthday, Mr. President” để mừng sinh nhật lần thứ 50 của Bill Clinton.
Vào tối thứ Bảy lúc 9 giờ - khung giờ vàng của truyền hình xưa, CNN phát sóng tập đầu tiên của loạt phim tài liệu American Prince: JFK Jr., tái hiện cuộc đời ngắn ngủi và sự nghiệp truyền thông của ông.
John F. Kennedy Jr. người không dùng chữ “Jr.” cũng như biệt danh “John-John” mà báo lá cải gán cho trở thành biểu tượng từ khoảnh khắc chào tạm biệt linh cữu cha vào ngày sinh nhật thứ ba. Sau nhiều năm xuất hiện trên People, The National Enquirer và The New York Post, ông lập ra George như một nỗ lực thắp lại sự ấm áp với “nghề gia đình” - chính trị - vốn được xem là định mệnh cuối cùng.
Ngày 16/7/1999, ở tuổi 38, Kennedy cùng vợ là Carolyn Bessette-Kennedy (33 tuổi) và chị gái Lauren Bessette (34 tuổi) - thiệt mạng khi chiếc Piper Saratoga ông lái (dù bị chấn thương mắt cá) rơi xuống Đại Tây Dương gần Martha’s Vineyard trên đường tới dự đám cưới gia đình.
Mối quan tâm chưa bao giờ phai nhạt
Giống như Công nương Diana, sức hút của John F. Kennedy Jr. chưa từng nguội tắt. Bên cạnh phim tài liệu của CNN, nhà sản xuất truyền hình Ryan Murphy chuẩn bị ra mắt loạt phim American Love Story trên FX vào tháng 2 tới, khai thác câu chuyện hôn nhân của ông - đề tài từng là chất liệu cho nhiều cuốn sách, như Once Upon a Time của Elizabeth Beller hay một tuyển tập ký ức về Kennedy do trợ lý cũ RoseMarie Terenzio phối hợp thực hiện.
Carolyn Bessette-Kennedy, cựu nhân viên truyền thông của Calvin Klein, nay trở thành biểu tượng “quiet luxury” (xa xỉ kín đáo) trên mạng xã hội. Những người hâm mộ bà công khai chê bai thiết kế trang phục trong American Love Story. Cháu trai Kennedy - Jack Schlossberg cũng chỉ trích Ryan Murphy vì khai thác di sản của gia đình, đồng thời ca ngợi George là “đi trước thời đại”.
Tạp chí George quả thực đi trước một bước, khi kết hợp chính trị và văn hóa đại chúng - xu hướng mở đường cho một “nhiệm kỳ tổng thống kiểu truyền hình thực tế”. Tuy vậy, George vẫn mang trọn tinh thần của thời kỳ đó: hào hứng trước viễn cảnh Internet, tràn ngập quảng cáo Tanqueray gin, thuốc lá Virginia Slims hay nước hoa Fire & Ice của Revlon.
George là sự hòa quyện giữa Vanity Fair và The New Republic, pha chút sắc thái châm biếm kiểu Spy. Và người đứng đầu - Kennedy luôn là “món mồi” săn đón của Oprah, Barbara Walters hay Katie Couric. Năm 1988, sau khi giới thiệu bác Ted Kennedy tại Đại hội toàn quốc của đảng Dân chủ, ông được People bầu là “Người đàn ông quyến rũ nhất thế giới”.
Khi báo in vẫn ở thời hoàng kim
Giữa thập niên 1990, tạp chí in vẫn là phương tiện văn hóa đỉnh cao. Gary Ginsberg - bạn học của Kennedy ở Brown, sau là biên tập viên cấp cao và cố vấn pháp lý của George nhớ lại: “Nếu muốn trở nên có sức ảnh hưởng lúc đó, bạn phải lập tạp chí”.
Ginsberg, từng làm việc cho chiến dịch tranh cử của Bill Clinton năm 1992, cho biết Kennedy bị cuốn hút bởi hiện tượng “cố vấn chính trị trở thành người nổi tiếng”. Ông kể lại, Kennedy từng so sánh không khí Đại hội đảng Dân chủ năm 1992 với hội nghị năm 1960 của cha mình - nơi văn hóa và chính trị giao hòa rực rỡ.
George ra đời đúng lúc “tuổi trẻ, sức sống và mái tóc bồng bềnh” đang là biểu tượng, từ chính trị đến truyền hình. Một tập phim Friends khi ấy còn khai thác sự cuốn hút của George Stephanopoulos - giám đốc truyền thông của Tổng thống Clinton.
Con đường lập nghiệp và những rào cản
Kennedy từng vật lộn với trường luật và chỉ đỗ kỳ thi luật sư sau ba lần thử, trở thành đề tài hả hê của báo lá cải. Tìm hướng đi mới, ông học khóa “Tự lập tạp chí” cùng bạn là Michael Berman - người sau này trở thành giám đốc xuất bản George.
Khi nghe giảng viên nói “không thể lập tạp chí thành công về tôn giáo và chính trị”, Kennedy vẫn kiên định. Ý tưởng bị Condé Nast và Hearst từ chối, nhưng Hachette Filipacchi - nhà xuất bản đưa Elle từ Pháp sang Mỹ chấp thuận.
Dù vậy, giới phê bình không bỏ qua cơ hội mỉa mai. The New York Observer châm biếm tạp chí chỉ tồn tại vì tổng biên tập “đẹp trai, nổi tiếng và giàu có”. Lập trường “hậu đảng phái” của George bị coi là ngây thơ, với nhận xét từ Victor Navasky (The Nation) rằng “không thể có tạp chí chính trị mà không mang màu sắc chính trị”.
Cú trượt dốc từ bê bối Lewinsky
Bê bối Clinton-Lewinsky có thể được xem là nguyên nhân chính dẫn đến sự suy tàn của George. Mùa xuân năm 1998, khi công tố viên độc lập Ken Starr điều tra Nhà Trắng, George đăng bài ca ngợi bộ phim Primary Colors - chuyển thể từ tiểu thuyết hư cấu về chiến dịch tranh cử của Clinton năm 1992 và gọi Tổng thống là “kẻ quyến rũ hàng đầu”.
Khi đưa tin về vụ việc, tạp chí gây tranh cãi với bài viết về quá khứ của Monica Lewinsky kèm tranh biếm họa toàn trang, vẽ bà cắn một chiếc xúc xích - lựa chọn mà ngày nay bị coi là “khó chấp nhận”.
Di sản và hình ảnh còn mãi
Với Kennedy, nghề báo có thể chỉ là chặng dừng chân trước khi bước vào “cuộc đời thật” - con đường chính trị như cha mẹ ông từng trải qua. Cha ông từng là phóng viên nước ngoài, mẹ ông cũng từng làm nhiếp ảnh cho The Washington Times-Herald trước khi trở thành tâm điểm săn đón của paparazzi.
George, trong thời kỳ hoàng kim ngắn ngủi, giống như bức tường hào nhoáng giúp Kennedy che chắn khỏi ống kính săn ảnh trước khi mạng xã hội biến mỗi người thành “paparazzi” của chính mình. Dù giờ đây nằm trong kho lưu trữ, tên tuổi Kennedy vẫn sáng trên màn ảnh, như biểu tượng của một thời kỳ yên bình hơn.
CNN mô tả Kennedy như “Adonis hóa Icarus” - người mang kỳ vọng lớn nhưng luôn tìm kiếm bản thân. Và theo loạt phim tài liệu, chỉ khi cầm lái máy bay, ông mới thực sự cảm thấy tự do.
shared via nytimes,



